题成侍御清风亭歌

(明代)倪谦

云林之子骨已尘,九龙山人亦复往。今日沧浪有澹仙,篆籀独追秦汉上。

结亭正傍小金峰,素璧虚白四座空。醉挥垩帚扫万玉,烟梢叶叶含清风。

清风翛翛石床冷,梦入壶天吹不醒。兴来吟断碧池秋,身上潇湘水云境。

红尘不受暑不侵,箨龙满壑幽且深。墨华尽带科斗迹,翠袖疑传环佩音。

亭中有书兼有画,牙签如鳞插高架。业成射策谒九重,一日四海闻声价。

铁冠执法宝殿东,衣绣更骑青海骢。霜台默坐对古柏,岁寒标格将无同。

澹仙为我同年友,十载论交托诗酒。我欲从之访此君,因风问讯平安否。

《题成侍御清风亭歌》拼音标注

tí chéng shì yù qīng fēng tíng gē
yún lín zhī zǐ gǔ yǐ chén,
jǐu lóng shān rén yì fù wǎng。
jīn rì cāng làng yǒu dàn xiān,
zhuàn zhòu dú zhūi qín hàn shàng。
jié tíng zhèng bàng xiǎo jīn fēng,
sù bì xū bái sì zuò kōng。
zùi hūi è zhǒu sǎo wàn yù,
yān shāo yè yè hán qīng fēng。
qīng fēng xiāo xiāo shí chuáng lěng,
mèng rù hú tiān chūi bù xǐng。
xīng lái yín duàn bì chí qīu,
shēn shàng xiāo xiāng shǔi yún jìng。
hóng chén bù shòu shǔ bù qīn,
tuò lóng mǎn hè yōu qiě shēn。
mò huá jǐn dài kē dǒu jī,
cùi xìu yí chuán huán pèi yīn。
tíng zhōng yǒu shū jiān yǒu huà,
yá qiān rú lín chā gāo jià。
yè chéng shè cè yè jǐu zhòng,
yī rì sì hǎi wén shēng jià。
tiě guān zhí fǎ bǎo diàn dōng,
yī xìu gèng qí qīng hǎi cōng。
shuāng tái mò zuò dùi gǔ bǎi,
sùi hán biāo gé jiāng wú tóng。
dàn xiān wèi wǒ tóng nián yǒu,
shí zài lùn jiāo tuō shī jǐu。
wǒ yù cóng zhī fǎng cǐ jūn,
yīn fēng wèn xùn píng ān fǒu。