梅庵为杨祖顺祯赋

(明代)倪谦

林逋去我久,孰能爱孤芳。谅匪高世爱,视此徒伥伥。

江南春欲回,万卉亦已僵。老干正屈铁,繁英傲冰霜。

北来当岁寒,翘想恒彷徨。宁知此庵内,忽挹君子香。

丰姿逼人清,粲粲玉雪妆。贞白以自守,耻登桃李场。

岂惟吐奇芬,结实味胜常。和盐荐鼎鼐,需贤闻有商。

《梅庵为杨祖顺祯赋》拼音标注

méi ān wèi yáng zǔ shùn zhēn fù
lín bū qù wǒ jǐu,
shú néng ài gū fāng。
liàng fěi gāo shì ài,
shì cǐ tú chāng chāng。
jiāng nán chūn yù húi,
wàn hùi yì yǐ jiāng。
lǎo gān zhèng qū tiě,
fán yīng ào bīng shuāng。
běi lái dāng sùi hán,
qiáo xiǎng héng páng huáng。
níng zhī cǐ ān nèi,
hū yì jūn zǐ xiāng。
fēng zī bī rén qīng,
càn càn yù xuě zhuāng。
zhēn bái yǐ zì shǒu,
chǐ dēng táo lǐ cháng。
qǐ wéi tǔ qí fēn,
jié shí wèi shèng cháng。
hé yán jiàn dǐng nài,
xū xián wén yǒu shāng。