打鼓山
(清代)施陈庆
闻道山中有白金,百年遗迹却难寻。山中寂寂金无语,惟有哀猿泣茂林。
哀猿鸣狖两为伍,怪石巉岩如吼虎。破址颓垣今尚存,埋金侠女终尘土。
茫茫不见埋金人,白云来往埋金坞。须臾山上有樵来,一担枯株一柄斧。
告我曾知埋金事,笑指青山为钱虏。韬光敛晦已多年,有时隐现若将睹。
伊昔樵夫有奇缘,采樵日暮却忘还。山中竟遇埋金女,绣阁妆楼在目前。
巍峨不类人间屋,置酒张灯肆绮筵。舞剑双鬟来劝饮,奉金为寿醉瞑然。
罗帏翠被三更梦,冷露阴风一夜眠。醒来只在荒林下,何处山中有人烟。
挑得白金一担归,欲寻旧迹似登天。依稀如入桃源去,渔父樵夫可并传。
世人多为樵夫误,欲觅白金不知路。我闻此语为谬传,问却青山不能吐。
《打鼓山》拼音标注
dǎ gǔ shān
wén dào shān zhōng yǒu bái jīn,
bǎi nián yí jī què nán xún。
shān zhōng jì jì jīn wú yǔ,
wéi yǒu āi yuán qì mào lín。
āi yuán míng yòu liǎng wèi wǔ,
guài shí chán yán rú hǒu hǔ。
pò zhǐ túi yuán jīn shàng cún,
mái jīn xiá nv̌ zhōng chén tǔ。
máng máng bù jiàn mái jīn rén,
bái yún lái wǎng mái jīn wù。
xū yú shān shàng yǒu qiáo lái,
yī dàn kū zhū yī bǐng fǔ。
gào wǒ céng zhī mái jīn shì,
xiào zhǐ qīng shān wèi qián lǔ。
tāo guāng liàn hùi yǐ duō nián,
yǒu shí yǐn xiàn ruò jiāng dǔ。
yī xī qiáo fū yǒu qí yuán,
cǎi qiáo rì mù què wàng huán。
shān zhōng jìng yù mái jīn nv̌,
xìu gé zhuāng lóu zài mù qián。
wēi é bù lèi rén jiān wū,
zhì jǐu zhāng dēng sì qǐ yán。
wǔ jiàn shuāng huán lái quàn yǐn,
fèng jīn wèi shòu zùi míng rán。
luō wéi cùi bèi sān gèng mèng,
lěng lù yīn fēng yī yè mián。
xǐng lái zhǐ zài huāng lín xià,
hé chù shān zhōng yǒu rén yān。
tiāo dé bái jīn yī dàn gūi,
yù xún jìu jī sì dēng tiān。
yī xī rú rù táo yuán qù,
yú fù qiáo fū kě bìng chuán。
shì rén duō wèi qiáo fū wù,
yù mì bái jīn bù zhī lù。
wǒ wén cǐ yǔ wèi mìu chuán,
wèn què qīng shān bù néng tǔ。