酬普首座偈
(宋代)释持
性空老人何快活,只有三衣并一钵。丛林端的死心儿,见胆开谈心豁豁。
有时吹笛当言说,一声吹落西江月。桃花庵中快活时,往往观者舞不彻。
甚道理,能欢悦,摇手向人应道别。堪笑无人知此意,尽道称锤硬似铁。
难瞒唯有当行家,为报临机莫漏泄。
《酬普首座偈》拼音标注
chóu pǔ shǒu zuò jié
xìng kōng lǎo rén hé kuài huó,
zhǐ yǒu sān yī bìng yī bō。
cóng lín duān de sǐ xīn ér,
jiàn dǎn kāi tán xīn huō huō。
yǒu shí chūi dí dāng yán shuō,
yī shēng chūi luò xī jiāng yuè。
táo huā ān zhōng kuài huó shí,
wǎng wǎng guān zhě wǔ bù chè。
shén dào lǐ,
néng huān yuè,
yáo shǒu xiàng rén yìng dào bié。
kān xiào wú rén zhī cǐ yì,
jǐn dào chēng chúi yìng sì tiě。
nán mán wéi yǒu dāng xíng jiā,
wèi bào lín jī mò lòu xiè。