出家 其一
(明代)释今帾
才解超尘便杖藜,此身前后隔云泥。传书何必中郎女,脱俗应辞莱子妻。
仙字藏多从饱蠹,晓钟疏处亦闻鸡。鹿门山远休惆怅,言念尸饔未许携。
《出家 其一》拼音标注
chū jiā qí yī
cái jiě chāo chén biàn zhàng lí,
cǐ shēn qián hòu gé yún ní。
chuán shū hé bì zhōng láng nv̌,
tuō sú yìng cí lái zǐ qī。
xiān zì cáng duō cóng bǎo dù,
xiǎo zhōng shū chù yì wén jī。
lù mén shān yuǎn xīu chóu chàng,
yán niàn shī yōng wèi xǔ xié。