出家 其二

(明代)释今帾

乾坤龙战几彫伤,三十为儒鬓已霜。落叶易归根底冷,好花难问眼前香。

故投方丈求真性,羞把文章媚后行。此别万峰人世断,家书休寄白云乡。

《出家 其二》拼音标注

chū jiā qí èr
gān kūn lóng zhàn jī diāo shāng,
sān shí wèi rú bìn yǐ shuāng。
luò yè yì gūi gēn dǐ lěng,
hǎo huā nán wèn yǎn qián xiāng。
gù tóu fāng zhàng qíu zhēn xìng,
xīu bǎ wén zhāng mèi hòu xíng。
cǐ bié wàn fēng rén shì duàn,
jiā shū xīu jì bái yún xiāng。