春烟 其二

(宋代)安道

隔断花容罥柳腰,随风顷刻便冲霄。迷人去路终难散,何独重重掩画桥。

《春烟 其二》拼音标注

chūn yān qí èr
gé duàn huā róng juàn lǐu yāo,
súi fēng qǐng kè biàn chōng xiāo。
mí rén qù lù zhōng nán sàn,
hé dú zhòng zhòng yǎn huà qiáo。