挽林痴仙
(宋代)安道
地老天荒唤奈何,风流云散剩无多。风中怕听伤心事,涕泪因君忽欲波。
应知长吉是前身,倜傥襟怀但率真。泄尽聪明终短命,错抛心血作诗人。
及身亲见几沧桑,去国当年枉断肠。零落天涯同洒泪,岂因佳节便思乡。
客中正好对门居,苦雨酸风夜读书。黄榜科名悭进取,为卿为相愿皆虚。
放诞生成自不羁,破愁无计只工诗。登临似得江山助,丽句清词震一时。
又向江村结数椽,访君有约忽经年。前游如昨依稀记,送我怜君夜不眠。
春风客路数相逢,携妓提壶喜过从。孤树何堪双斧伐,不图中岁兴尤浓。
钿车努力作前驱,乘凤乘龙梦不孤。试问泉台相见日,妆成有待画眉无。
我风君亡两渺茫,黄花同负此重阳。九原安得千杯酒,旦夕供君一举觞。
凄凉鵩鸟叫黄昏,薄奠天涯觅一樽。抛却尘缘醒醉梦,人间何处为招魂。
《挽林痴仙》拼音标注
wǎn lín chī xiān
dì lǎo tiān huāng huàn nài hé,
fēng líu yún sàn shèng wú duō。
fēng zhōng pà tīng shāng xīn shì,
tì lèi yīn jūn hū yù bō。
yìng zhī cháng jí shì qián shēn,
tì tǎng jīn huái dàn lv̀ zhēn。
xiè jǐn cōng míng zhōng duǎn mìng,
cuò pāo xīn xiě zuò shī rén。
jí shēn qīn jiàn jī cāng sāng,
qù guó dāng nián wǎng duàn cháng。
líng luò tiān yá tóng sǎ lèi,
qǐ yīn jiā jié biàn sī xiāng。
kè zhōng zhèng hǎo dùi mén jū,
kǔ yǔ suān fēng yè dú shū。
huáng bǎng kē míng qiān jìn qǔ,
wèi qīng wèi xiāng yuàn jiē xū。
fàng dàn shēng chéng zì bù jī,
pò chóu wú jì zhǐ gōng shī。
dēng lín sì dé jiāng shān zhù,
lì jù qīng cí zhèn yī shí。
yòu xiàng jiāng cūn jié shù chuán,
fǎng jūn yǒu yuē hū jīng nián。
qián yóu rú zuó yī xī jì,
sòng wǒ lián jūn yè bù mián。
chūn fēng kè lù shù xiāng féng,
xié jì tí hú xǐ guò cóng。
gū shù hé kān shuāng fǔ fá,
bù tú zhōng sùi xīng yóu nóng。
diàn chē nǔ lì zuò qián qū,
chéng fèng chéng lóng mèng bù gū。
shì wèn quán tái xiāng jiàn rì,
zhuāng chéng yǒu dài huà méi wú。
wǒ fēng jūn wáng liǎng miǎo máng,
huáng huā tóng fù cǐ zhòng yáng。
jǐu yuán ān dé qiān bēi jǐu,
dàn xī gōng jūn yī jǔ shāng。
qī liáng fú niǎo jiào huáng hūn,
bó diàn tiān yá mì yī zūn。
pāo què chén yuán xǐng zùi mèng,
rén jiān hé chù wèi zhāo hún。