雪窦显禅师赞

(宋代)安道

凝而不结,混而常清
挺然岳立,卒乎清平。
拟师这道兮虚空钉橛,美师之德兮色重里胶青。
妙高万叠兮春归锦镜,翠螺一抹兮霜后洞庭。
在彼在此兮初无朕迹,或舒或卷兮水赴他溟,
遐想高躅兮实我法在。

《雪窦显禅师赞》拼音标注

xuě dòu xiǎn shàn shī zàn
níng ér bù jié,
hùn ér cháng qīng。
tǐng rán yuè lì,
zú hū qīng píng。
nǐ shī zhè dào xī xū kōng dīng jué,
měi shī zhī dé xī sè zhòng lǐ xiáo qīng。
miào gāo wàn dié xī chūn gūi jǐn jìng,
cùi luó yī mǒ xī shuāng hòu dòng tíng。
zài bǐ zài cǐ xī chū wú zhèn jī,
huò shū huò juàn xī shǔi fù tā míng,
xiá xiǎng gāo zhú xī shí wǒ fǎ zài 。