酬简上人见寄

(宋代)释智圆

林间病卧懒逢迎,相识何人最惬情。
唯有简公闲且僻,寂寥翻被俗流轻。

《酬简上人见寄》拼音标注

chóu jiǎn shàng rén jiàn jì
lín jiān bìng wò lǎn féng yíng,
xiāng shì hé rén zùi qiè qíng。
wéi yǒu jiǎn gōng xián qiě pì,
jì liáo fān bèi sú líu qīng 。