题王进之绿荫轩

(宋代)苏过

主人爱竹真成癖,门阶户席俱寒碧。小轩故为剪重阑,舍下从教笋穿壁。

欣然远致数君子,相对青青好颜色。公庭无事白日长,寒影参差乱书帙。

君家将相山西种,世世剖符门列戟。图形未肯上凌烟,却扫何为清一室。

胸中定有不凡处,对客何妨仍蜡屐。明年新笋拂云长,夏簟琅玕足留客。

《题王进之绿荫轩》拼音标注

tí wáng jìn zhī lv̀ yìn xuān
zhǔ rén ài zhú zhēn chéng pǐ,
mén jiē hù xí jù hán bì。
xiǎo xuān gù wèi jiǎn zhòng lán,
shè xià cóng jiào sǔn chuān bì。
xīn rán yuǎn zhì shù jūn zǐ,
xiāng dùi qīng qīng hǎo yán sè。
gōng tíng wú shì bái rì cháng,
hán yǐng cān chà luàn shū zhì。
jūn jiā jiāng xiāng shān xī zhǒng,
shì shì pōu fú mén liè jǐ。
tú xíng wèi kěn shàng líng yān,
què sǎo hé wèi qīng yī shì。
xiōng zhōng dìng yǒu bù fán chù,
dùi kè hé fáng réng là jī。
míng nián xīn sǔn fú yún cháng,
xià diàn láng gān zú líu kè。