大雪日赵承之梁与可访贾子庄饮爽亭孙志康不得预故有诗怨之亦次韵和一首

(宋代)苏过

三士高谈常绝席,不数汉庭人九尺。雪中忽到剡溪行,狂饮学髡俱一石。

不教彭宣到后堂,只供爽气干陵冈。忍寒排闼计大误,夫子莫悔不得将。

夜归过我天正黑,灯影照坐如僧房。峨冠切云服亦奇,胜游何不早遣知。

风花瞥眼同一霎,欲追此欢将奈若。人间何往不自适,陵生且复为陵舄。

《大雪日赵承之梁与可访贾子庄饮爽亭孙志康不得预故有诗怨之亦次韵和一首》拼音标注

dà xuě rì zhào chéng zhī liáng yǔ kě fǎng jiǎ zǐ zhuāng yǐn shuǎng tíng sūn zhì kāng bù dé yù gù yǒu shī yuàn zhī yì cì yùn hé yī shǒu
sān shì gāo tán cháng jué xí,
bù shù hàn tíng rén jǐu chǐ。
xuě zhōng hū dào yǎn xī xíng,
kuáng yǐn xué kūn jù yī shí。
bù jiào péng xuān dào hòu táng,
zhǐ gōng shuǎng qì gān líng gāng。
rěn hán pái tà jì dà wù,
fū zǐ mò hǔi bù dé jiāng。
yè gūi guò wǒ tiān zhèng hēi,
dēng yǐng zhào zuò rú sēng fáng。
é guān qiē yún fú yì qí,
shèng yóu hé bù zǎo qiǎn zhī。
fēng huā piē yǎn tóng yī shà,
yù zhūi cǐ huān jiāng nài ruò。
rén jiān hé wǎng bù zì shì,
líng shēng qiě fù wèi líng xì。