癸未杪冬有感

(宋代)安道

飘飘雪色满前山,高卧袁安自爱閒。谷底风生闻虎啸,林间日落见鸦还。

忧时直起频挥剑,避俗仍教静闭关。寒惨应随残腊去,拟将春好解愁颜。

《癸未杪冬有感》拼音标注

gǔi wèi miǎo dōng yǒu gǎn
piāo piāo xuě sè mǎn qián shān,
gāo wò yuán ān zì ài xián。
gǔ dǐ fēng shēng wén hǔ xiào,
lín jiān rì luò jiàn yā huán。
yōu shí zhí qǐ pín hūi jiàn,
bì sú réng jiào jìng bì guān。
hán cǎn yìng súi cán là qù,
nǐ jiāng chūn hǎo jiě chóu yán。