登彭峒绝顶

(宋代)安道

绝顶登临日渐曛,僧归林外触烟氛。千峰低揖如迎客,一寺高标半宿云。

海障晴霞光濯锦,树来倦鸟影成群。山灵许我尘喧避,不断泉声饱听闻。

《登彭峒绝顶》拼音标注

dēng péng tóng jué dǐng
jué dǐng dēng lín rì jiàn xūn,
sēng gūi lín wài hóng yān fēn。
qiān fēng dī yī rú yíng kè,
yī sì gāo biāo bàn sù yún。
hǎi zhàng qíng xiá guāng zhuó jǐn,
shù lái juàn niǎo yǐng chéng qún。
shān líng xǔ wǒ chén xuān bì,
bù duàn quán shēng bǎo tīng wén。