登黄榆岭

(明代)王云凤

厚坤忽拥太行脊,上倚青天才一尺。地凝倚滓荡水痕,我忆乾坤始开辟。

谁镌万朵玉芙蓉,苍壁丹崖太古色。雄根西与昆崙连,爽气东堪泰岳敌。

上有夭矫之寒松,下有碨磊之怪石。瀑布直下三千丈,长虹偃蹇明珠掷。

万壑晴看云气流,六月时有冰花积。幽龙往往涧底眠,一泓不动玻瓈碧。

层峦回岫咫尺间,恍惚龙行失南北。仰窥嵰崄心骨惊,俯瞰谽谺毛发立。

马蹄局蹐不敢驰,耸耳长鸣如有识。左右应接且徐步,一一异态看殊斁。

嗟我平生爱肥遁,利名不治烟霞癖。见此喜极颠倒吟,安得长风驾两腋。

摩挲绝顶纵双眸,一睹方圆天地窄。砧岩欲讨幽人居,白鹤时见飞来只。

何日买田耕紫烟,閒看云霞朝复夕。

《登黄榆岭》拼音标注

dēng huáng yú líng
hòu kūn hū yǒng tài xíng jí,
shàng yǐ qīng tiān cái yī chǐ。
dì níng yǐ zǐ dàng shǔi hén,
wǒ yì gān kūn shǐ kāi pì。
shúi juān wàn duǒ yù fú róng,
cāng bì dān yá tài gǔ sè。
xióng gēn xī yǔ kūn lún lián,
shuǎng qì dōng kān tài yuè dí。
shàng yǒu yāo jiǎo zhī hán sōng,
xià yǒu wēi lěi zhī guài shí。
pù bù zhí xià sān qiān zhàng,
cháng hóng yǎn jiǎn míng zhū zhí。
wàn hè qíng kàn yún qì líu,
lìu yuè shí yǒu bīng huā jī。
yōu lóng wǎng wǎng jiàn dǐ mián,
yī hóng bù dòng bō lí bì。
céng luán húi xìu zhǐ chǐ jiān,
huǎng hū lóng xíng shī nán běi。
yǎng kūi qiǎn xiǎn xīn gǔ liáng,
fǔ kàn hān xiā máo fā lì。
mǎ tí jú jí bù gǎn chí,
sǒng ěr cháng míng rú yǒu shì。
zuǒ yòu yìng jiē qiě xú bù,
yī yī yì tài kàn shū yì。
jiē wǒ píng shēng ài féi dùn,
lì míng bù zhì yān xiá pǐ。
jiàn cǐ xǐ jí diān dǎo yín,
ān dé cháng fēng jià liǎng yì。
mó suō jué dǐng zòng shuāng móu,
yī dǔ fāng yuán tiān dì zhǎi。
zhēn yán yù tǎo yōu rén jū,
bái hè shí jiàn fēi lái zhǐ。
hé rì mǎi tián gēng zǐ yān,
xián kàn yún xiá zhāo fù xī。