为李时升题竹卷

(明代)王云凤

世间红紫曾不顾,日日坐对江南趣。是谁霜尖扫墨花,夺取造化归纤素。

凿得怪石湖之幽,湖波有神神亦愁。寒拥苍鳞千叠浪,昼滴清岚万顷秋。

上有数竿直如指,缥缈一枝堕还起。青悬沧海珊瑚钩,彩弄丹山凤凰尾。

我今见此双眼新,风尘骑马是何人。秋来明月当空夜,不减潇湘染泪筠。

《为李时升题竹卷》拼音标注

wèi lǐ shí shēng tí zhú juàn
shì jiān hóng zǐ céng bù gù,
rì rì zuò dùi jiāng nán qù。
shì shúi shuāng jiān sǎo mò huā,
duó qǔ zào huà gūi xiān sù。
záo dé guài shí hú zhī yōu,
hú bō yǒu shén shén yì chóu。
hán yǒng cāng lín qiān dié làng,
zhòu dī qīng lán wàn qǐng qīu。
shàng yǒu shù gān zhí rú zhǐ,
piǎo miǎo yī zhī duò huán qǐ。
qīng xuán cāng hǎi shān hú gōu,
cǎi nòng dān shān fèng huáng wěi。
wǒ jīn jiàn cǐ shuāng yǎn xīn,
fēng chén qí mǎ shì hé rén。
qīu lái míng yuè dāng kōng yè,
bù jiǎn xiāo xiāng rǎn lèi yún。