程氏馆听琴送黄海胡子
(清代)吴颖芳
南浦别多惟悴深,叩槛忽聆丹凤吟。掌上十指有长短,坐客满堂谁会心。
认得缥缃几行字,大匠注眸不相弃。剑芒已露幽壤光,感激临行洒秋泪。
客怀醉揽如乱沙,寸心愁谢霜后花。江亭欲雪未成雪,三十六峰寒到家。
横蹙吴山截江路,离魂尚恋烟郊树。掷杯起柁日落迟,洒落沙风送愁去。
《程氏馆听琴送黄海胡子》拼音标注
chéng shì guǎn tīng qín sòng huáng hǎi hú zǐ
nán pǔ bié duō wéi cùi shēn,
kòu jiàn hū líng dān fèng yín。
zhǎng shàng shí zhǐ yǒu cháng duǎn,
zuò kè mǎn táng shúi hùi xīn。
rèn dé piǎo xiāng jī xíng zì,
dà jiàng zhù móu bù xiāng qì。
jiàn máng yǐ lù yōu rǎng guāng,
gǎn jī lín xíng sǎ qīu lèi。
kè huái zùi lǎn rú luàn shā,
cùn xīn chóu xiè shuāng hòu huā。
jiāng tíng yù xuě wèi chéng xuě,
sān shí lìu fēng hán dào jiā。
héng cù wú shān jié jiāng lù,
lí hún shàng liàn yān jiāo shù。
zhí bēi qǐ duò rì luò chí,
sǎ luò shā fēng sòng chóu qù。