萧尺木画竹

(清代)吴颖芳

画叉高展秋{衤鹿}{衤敕},磊落长}一区玉。天风吹我过衡湘,彷佛青岩白沙曲。

名手宋文元仲圭,古劲笔力挽与齐。即今画欠铁钩锁,茎驽叶钝俗不医。

良朝客满东轩外,起立如墙开眼界。梢长便欲破屋椽,室小檐低不容挂。

枝枝叶叶竹意中,无枝叶处皆清风。汤瓶火急作蟹语,瞪视大幛空复空。

细思似有百怪助,妙在无意非人工。南溪上品潇湘种,愁绝烟林什伯丛。

《萧尺木画竹》拼音标注

xiāo chǐ mù huà zhú
huà chā gāo zhǎn qīu { 衤 lù } { 衤 chì },
lěi luò cháng } yī qū yù。
tiān fēng chūi wǒ guò héng xiāng,
páng fó qīng yán bái shā qū。
míng shǒu sòng wén yuán zhòng gūi,
gǔ jìng bǐ lì wǎn yǔ qí。
jí jīn huà qiàn tiě gōu suǒ,
jīng nú yè dùn sú bù yì。
liáng zhāo kè mǎn dōng xuān wài,
qǐ lì rú qiáng kāi yǎn jiè。
shāo cháng biàn yù pò wū chuán,
shì xiǎo yán dī bù róng guà。
zhī zhī yè yè zhú yì zhōng,
wú zhī yè chù jiē qīng fēng。
tāng píng huǒ jí zuò xiè yǔ,
dèng shì dà zhàng kōng fù kōng。
xì sī sì yǒu bǎi guài zhù,
miào zài wú yì fēi rén gōng。
nán xī shàng pǐn xiāo xiāng zhǒng,
chóu jué yān lín shí bó cóng。