五子诗 其一 谢山人榛

(明代)徐中行

落落沧海客,高视翰墨林。披褐登燕台,悲风吹我襟。

踯躅冠盖间,四顾营知音。淫思构篇章,一一郢中吟。

李道益广,救卢义何深。中怀皎白日,末俗徒黄金

妻子且不问,况乃腥腐侵。食胆岂不苦,斯文故难任。

茫茫四海内,独用千古心。不学蓬蒿士,悠悠空陆沉。

《五子诗 其一 谢山人榛》拼音标注

wǔ zǐ shī qí yī xiè shān rén zhēn
luò luò cāng hǎi kè,
gāo shì hàn mò lín。
pī hé dēng yàn tái,
bēi fēng chūi wǒ jīn。
zhí zhú guān gài jiān,
sì gù yíng zhī yīn。
yín sī gōu piān zhāng,
yī yī yǐng zhōng yín。
jiāo lǐ dào yì guǎng,
jìu lú yì hé shēn。
zhōng huái jiǎo bái rì,
mò sú tú huáng jīn。
qī zǐ qiě bù wèn,
kuàng nǎi xīng fǔ qīn。
shí dǎn qǐ bù kǔ,
sī wén gù nán rèn。
máng máng sì hǎi nèi,
dú yòng qiān gǔ xīn。
bù xué péng hāo shì,
yōu yōu kōng lù chén。