五子诗 其二 李郎中攀龙

(明代)徐中行

此物孕灵造,显晦洵有神。寂寞汉魏后,乃复梃斯人。

矫矫秉孤尚,流俗谁相因。直视千载前,识曲辨其真。

昌运幸中启,群英咸来臻。玄夜升海日,昭灼开迷津。

众星何历历,周环随北辰。遂令同心者,周旋若一身。

白日发高唱,青天气益振。侧身望泰华,可以表嶙峋。

《五子诗 其二 李郎中攀龙》拼音标注

wǔ zǐ shī qí èr lǐ láng zhōng pān lóng
cǐ wù yùn líng zào,
xiǎn hùi xún yǒu shén。
jì mò hàn wèi hòu,
nǎi fù tǐng sī rén。
jiǎo jiǎo bǐng gū shàng,
líu sú shúi xiāng yīn。
zhí shì qiān zài qián,
shì qū biàn qí zhēn。
chāng yùn xìng zhōng qǐ,
qún yīng xián lái zhēn。
xuán yè shēng hǎi rì,
zhāo zhuó kāi mí jīn。
zhòng xīng hé lì lì,
zhōu huán súi běi chén。
sùi lìng tóng xīn zhě,
zhōu xuán ruò yī shēn。
bái rì fā gāo chàng,
qīng tiān qì yì zhèn。
cè shēn wàng tài huá,
kě yǐ biǎo lín xún。