至宁古塔 其一

(清代)杨宾

望望吉林峰,白云绕其下。登顿及今朝,亦得依亲舍。

父母骤相逢,注视还相讶。别时发覆眉,胡乃成老大。

邻舍争慰劳,应接苦不暇。姓氏未及知,空言聊慰藉。

日暮细挑灯,恍若梦中夜。喜极乃更悲,不觉泪如泻。

《至宁古塔 其一》拼音标注

zhì níng gǔ tǎ qí yī
wàng wàng jí lín fēng,
bái yún rào qí xià。
dēng dùn jí jīn zhāo,
yì dé yī qīn shè。
fù mǔ zòu xiāng féng,
zhù shì huán xiāng yà。
bié shí fā fù méi,
hú nǎi chéng lǎo dà。
lín shè zhēng wèi láo,
yìng jiē kǔ bù xiá。
xìng shì wèi jí zhī,
kōng yán liáo wèi jiè。
rì mù xì tiāo dēng,
huǎng ruò mèng zhōng yè。
xǐ jí nǎi gèng bēi,
bù jué lèi rú xiè。