至宁古塔 其二
(清代)杨宾
上书不得达,生男亦胡为。四十乃一来,对人良可嗤。
戏綵学老子,挽须愧小儿。西山日已薄,乡国归何时。
叹息谓季弟,尔独无分离。承欢廿八载,乐亦安能知。
《至宁古塔 其二》拼音标注
zhì níng gǔ tǎ qí èr
shàng shū bù dé dá,
shēng nán yì hú wèi。
sì shí nǎi yī lái,
dùi rén liáng kě chī。
xì cǎi xué lǎo zǐ,
wǎn xū kùi xiǎo ér。
xī shān rì yǐ bó,
xiāng guó gūi hé shí。
tàn xī wèi jì dì,
ěr dú wú fēn lí。
chéng huān niàn bā zài,
lè yì ān néng zhī。