古决绝辞

(清代)姚燮

投石千仞,乌知其深?欢笑执手,乌知其心?太平论结交,义重金玉贱。

可怜祸患来,兄弟不相面。宁戮我,毋辱我。辱我心刀砧,戮我不辱心。

断丝使绝,续之以结。掷缶使裂,胶之以漆。矫揉而存,已非故质。

大逵可使五马驰,奈何我无立锥地?出山一片云,能令日月蔽。

日月东落,黄河流向西,我当与子重遨嬉。

《古决绝辞》拼音标注

gǔ jué jué cí
tóu shí qiān rèn,
wū zhī qí shēn ?
huān xiào zhí shǒu,
wū zhī qí xīn ?
tài píng lùn jié jiāo,
yì zhòng jīn yù jiàn。
kě lián huò huàn lái,
xiōng dì bù xiāng miàn。
níng lù wǒ,
wú rǔ wǒ。
rǔ wǒ xīn dāo zhēn,
lù wǒ bù rǔ xīn。
duàn sī shǐ jué,
xù zhī yǐ jié。
zhí fǒu shǐ liè,
xiáo zhī yǐ qī。
jiǎo róu ér cún,
yǐ fēi gù zhí。
dà kúi kě shǐ wǔ mǎ chí,
nài hé wǒ wú lì zhūi dì ?
chū shān yī piàn yún,
néng lìng rì yuè bì。
rì yuè dōng luò,
huáng hé líu xiàng xī,
wǒ dāng yǔ zǐ zhòng áo xī。