后庭玉兰花盛开独酌其下
(清代)姚燮
疏筠抱廊蛎墙窄,日华英英嫩云白。瑶柯一仞英鸾巢,纸帐吹烟梦微隔。
美人玉绡无缝衣,明岚扑眉青霏霏。横阑似解小桃怨,低枝能媚孤莺飞。
主人心情颇不俗,手拭洼尊泻明醁。谁知天海苍黄中,皎雪空山岸冠独。
昨从湖上游荒园,园丁破褐同病猿。槿叶篱阴坐扪虱,饿鸡引雏来啄兰。
还怜婑媠丁香影,褪翠雕黄当断井。七贵凄凉华宴词,绣溆鸳鸯泪啼冷。
妙年水逝谁系留,昔日楼阁今山邱。冶思不受艳阳眷,卓家小女愁白头。
此庭此树皆逆旅,难得经旬息风雨。以吾閒暇相昵亲,苦尔盈盈不能语。
明年此庭知谁栖,明年我足知何羁。须知我心一寸软,有如萦尔千游丝。
醉横吾眼城芜夕,绿地飘花渐堆积。蝴蝶欲睡乌欲醒,为倩蟾蜍照娟魄。
《后庭玉兰花盛开独酌其下》拼音标注
hòu tíng yù lán huā shèng kāi dú zhuó qí xià
shū yún bào láng lì qiáng zhǎi,
rì huá yīng yīng nèn yún bái。
yáo kē yī rèn yīng luán cháo,
zhǐ zhàng chūi yān mèng wēi gé。
měi rén yù xiāo wú féng yī,
míng lán pū méi qīng fēi fēi。
héng lán sì jiě xiǎo táo yuàn,
dī zhī néng mèi gū yīng fēi。
zhǔ rén xīn qíng pǒ bù sú,
shǒu shì wā zūn xiè míng lù。
shúi zhī tiān hǎi cāng huáng zhōng,
jiǎo xuě kōng shān àn guān dú。
zuó cóng hú shàng yóu huāng yuán,
yuán dīng pò hé tóng bìng yuán。
jǐn yè lí yīn zuò mén shī,
è jī yǐn chú lái zhuó lán。
huán lián wǒ tuǒ dīng xiāng yǐng,
tùn cùi diāo huáng dāng duàn jǐng。
qī gùi qī liáng huá yàn cí,
xìu xù yuān yāng lèi tí lěng。
miào nián shǔi shì shúi xì líu,
xī rì lóu gé jīn shān qīu。
yě sī bù shòu yàn yáng juàn,
zhuō jiā xiǎo nv̌ chóu bái tóu。
cǐ tíng cǐ shù jiē nì lv̌,
nán dé jīng xún xī fēng yǔ。
yǐ wú xián xiá xiāng nì qīn,
kǔ ěr yíng yíng bù néng yǔ。
míng nián cǐ tíng zhī shúi qī,
míng nián wǒ zú zhī hé jī。
xū zhī wǒ xīn yī cùn ruǎn,
yǒu rú yíng ěr qiān yóu sī。
zùi héng wú yǎn chéng wú xī,
lv̀ dì piāo huā jiàn dūi jī。
hú dié yù shùi wū yù xǐng,
wèi qiàn chán chú zhào juān pò。