游曾无愠园可赋者十馀处其大莫如乐山次莫如沧洲画趣先课二古风 沧洲画趣

(宋代)曾丰

一身超忽白云表,双眼低回白蘋杪。沙随风捲黄莫涯,草与天连青未了。

摩诘胸中几麋丸,诗写其真更留残。破除桑落斗升后,收入鹅溪尺寸间。

想象訾家聊寓目,指顾瀛洲方策足。中人宜在瀛洲宿,中宵梦在沧洲浴。

觉写两洲为一轴,驰誉丹青从谓俗。

《游曾无愠园可赋者十馀处其大莫如乐山次莫如沧洲画趣先课二古风 沧洲画趣》拼音标注

yóu céng wú yùn yuán kě fù zhě shí yú chù qí dà mò rú lè shān cì mò rú cāng zhōu huà qù xiān kè èr gǔ fēng cāng zhōu huà qù
yī shēn chāo hū bái yún biǎo,
shuāng yǎn dī húi bái pín miǎo。
shā súi fēng juǎn huáng mò yá,
cǎo yǔ tiān lián qīng wèi le。
mó jié xiōng zhōng jī mí wán,
shī xiě qí zhēn gèng líu cán。
pò chú sāng luò dǒu shēng hòu,
shōu rù é xī chǐ cùn jiān。
xiǎng xiàng zǐ jiā liáo yù mù,
zhǐ gù yíng zhōu fāng cè zú。
zhōng rén yí zài yíng zhōu sù,
zhōng xiāo mèng zài cāng zhōu yù。
jué xiě liǎng zhōu wèi yī zhóu,
chí yù dān qīng cóng wèi sú。