题萧叔原江山图画
(宋代)曾丰
玻璃横眠苍玉立,一段清姿天幻出。霞作丹浆云墨汁,恢张太素以为质。
一时盘古纵横笔,万古玄冥浓淡色。乾坤两间一亭中,立人自下酬答功。
酒盏棋枰意气充,薰炉茗椀情性融。耳阏目阏还大道,声尘色尘入长空。
客来且伴主人醉,机械客犹梏仁智。未知二者一之赘,休言一者赘之细。
上人已悟细之至,何当更悟也无细,若至之谓□□□。
《题萧叔原江山图画》拼音标注
tí xiāo shū yuán jiāng shān tú huà
bō lí héng mián cāng yù lì,
yī duàn qīng zī tiān huàn chū。
xiá zuò dān jiāng yún mò zhī,
hūi zhāng tài sù yǐ wèi zhí。
yī shí pán gǔ zòng héng bǐ,
wàn gǔ xuán míng nóng dàn sè。
gān kūn liǎng jiān yī tíng zhōng,
lì rén zì xià chóu dá gōng。
jǐu zhǎn qí píng yì qì chōng,
xūn lú míng wǎn qíng xìng róng。
ěr è mù è huán dà dào,
shēng chén sè chén rù cháng kōng。
kè lái qiě bàn zhǔ rén zùi,
jī xiè kè yóu gù rén zhì。
wèi zhī èr zhě yī zhī zhùi,
xīu yán yī zhě zhùi zhī xì。
shàng rén yǐ wù xì zhī zhì,
hé dāng gèng wù yě wú xì,
ruò zhì zhī wèi □ □ □。