胡生画牛歌
(宋代)张方平
有儒落落何为者,策驴晓到吾门下。凤标高古气深淳,询之乃是陶唐民。
并汾形胜太行麓,西距潼关大河曲。春秋战国汉晋史,所书义勇雄侠士。
多出三晋与秦燕,古云气俗禀之然。我颅儒冠腰博带,躯干不如脑腑大。
曾游两河望王屋,不到并州心不足。喜君历历说其乡,引我心飞过太行。
因爱其乡爱其人,已重其人重其文。文比玉溪既高爽,诗比玉川仍清新。
胡君不但歌诗好,又工画笔名精妙。画牛百年鼻不乾,浙东独有戴巡官。
胡君不肯居戴后,自署名为画牛叟。忽摧两幅教余看,回首故园心恋恋。
我家一廛寄淮汭,往曾亲把枯犁尾。月下歌商叩牛角,雨里寻春坐牛背。
长来提剑事羁游,虚名役我荒西畴。见君画得牛如活,却忆烟蓑淮汭秋。
胡君胡君君贤者,画得信奇宜少画。勿令画价闻于人,掩君诗价兼文价。
《胡生画牛歌》拼音标注
hú shēng huà níu gē
yǒu rú luò luò hé wèi zhě,
cè lv́ xiǎo dào wú mén xià。
fèng biāo gāo gǔ qì shēn chún,
xún zhī nǎi shì táo táng mín。
bìng fén xíng shèng tài xíng lù,
xī jù tóng guān dà hé qū。
chūn qīu zhàn guó hàn jìn shǐ,
suǒ shū yì yǒng xióng xiá shì。
duō chū sān jìn yǔ qín yàn,
gǔ yún qì sú bǐng zhī rán。
wǒ lú rú guān yāo bó dài,
qū gān bù rú nǎo fǔ dà。
céng yóu liǎng hé wàng wáng wū,
bù dào bìng zhōu xīn bù zú。
xǐ jūn lì lì shuō qí xiāng,
yǐn wǒ xīn fēi guò tài xíng。
yīn ài qí xiāng ài qí rén,
yǐ zhòng qí rén zhòng qí wén。
wén bǐ yù xī jì gāo shuǎng,
shī bǐ yù chuān réng qīng xīn。
hú jūn bù dàn gē shī hǎo,
yòu gōng huà bǐ míng jīng miào。
huà níu bǎi nián bí bù gān,
zhè dōng dú yǒu dài xún guān。
hú jūn bù kěn jū dài hòu,
zì shǔ míng wèi huà níu sǒu。
hū cūi liǎng fú jiào yú kàn,
húi shǒu gù yuán xīn liàn liàn。
wǒ jiā yī chán jì huái rùi,
wǎng céng qīn bǎ kū lí wěi。
yuè xià gē shāng kòu níu jiǎo,
yǔ lǐ xún chūn zuò níu bèi。
cháng lái tí jiàn shì jī yóu,
xū míng yì wǒ huāng xī chóu。
jiàn jūn huà dé níu rú huó,
què yì yān suō huái rùi qīu。
hú jūn hú jūn jūn xián zhě,
huà dé xìn qí yí shǎo huà。
wù lìng huà jià wén yú rén,
yǎn jūn shī jià jiān wén jià。