渌水辞
(宋代)张方平
山翁貌清耸,膝横古桐弹。泛弄渌水曲,满弦流潺潺。
初调意绪微,温流动斜晖。划然响嘈嘈,秋风驾怒涛。
数声细更大,涧泉咽复快。曲终急以停,骤雨齐无声。
西壁月华白,万壑松风清。灏然太古气,使人尘虑平。
山翁弹罢抱琴去,归处一峰烟翠横。
《渌水辞》拼音标注
lù shǔi cí
shān wēng mào qīng sǒng,
xī héng gǔ tóng dàn。
fàn nòng lù shǔi qū,
mǎn xián líu chán chán。
chū diào yì xù wēi,
wēn líu dòng xié hūi。
huá rán xiǎng cáo cáo,
qīu fēng jià nù tāo。
shù shēng xì gèng dà,
jiàn quán yān fù kuài。
qū zhōng jí yǐ tíng,
zòu yǔ qí wú shēng。
xī bì yuè huá bái,
wàn hè sōng fēng qīng。
hào rán tài gǔ qì,
shǐ rén chén lv̀ píng。
shān wēng dàn bà bào qín qù,
gūi chù yī fēng yān cùi héng。