弹琴杂诗 其一

(清代)张梁

孤桐独为奏,不假金石谐。微矣园客丝,能写旷士怀。

中散已云逝,千载罕见侪。奈何大雅音,委之优与俳。

抚弦传窅渺,希声正复佳。岂难悦人耳,所耻在淫哇。

听者虽或疏,宫徵安可乖。

《弹琴杂诗 其一》拼音标注

dàn qín zá shī qí yī
gū tóng dú wèi zòu,
bù jiǎ jīn shí xié。
wēi yǐ yuán kè sī,
néng xiě kuàng shì huái。
zhōng sàn yǐ yún shì,
qiān zài hǎn jiàn chái。
nài hé dà yǎ yīn,
wěi zhī yōu yǔ pái。
fǔ xián chuán yǎo miǎo,
xī shēng zhèng fù jiā。
qǐ nán yuè rén ěr,
suǒ chǐ zài yín wā。
tīng zhě sūi huò shū,
gōng zhēng ān kě guāi。