弹琴杂诗 其二

(清代)张梁

束发好鼓琴,自谓甚易工。初得一声似,旷若意已通。

学之既十年,兹理弥无穷。吾未忘吾手,焉令诸有空。

乳泉滴幽洞,箐木含远风。至音非可求,只在天然中。

《弹琴杂诗 其二》拼音标注

dàn qín zá shī qí èr
shù fā hǎo gǔ qín,
zì wèi shén yì gōng。
chū dé yī shēng sì,
kuàng ruò yì yǐ tōng。
xué zhī jì shí nián,
zī lǐ mí wú qióng。
wú wèi wàng wú shǒu,
yān lìng zhū yǒu kōng。
rǔ quán dī yōu dòng,
jīng mù hán yuǎn fēng。
zhì yīn fēi kě qíu,
zhǐ zài tiān rán zhōng。