哀时

(宋代)安道

刁调青蘋末,终致沙石飞。嵬騀金堤高,安知蚁穴危。

清晏五十年,养此氓蚩蚩。文吏吾公醉,武卒市人嬉。

江南信可哀,河北守者谁。势欲括赤县,与之作潢池。

泰极否所伏,剥穷复继之。泰否乃天道,剥复在人为。

天道已板板,人事仍熙熙。

《哀时》拼音标注

āi shí
diāo diào qīng pín mò,
zhōng zhì shā shí fēi。
wéi é jīn dī gāo,
ān zhī yǐ xué wēi。
qīng yàn wǔ shí nián,
yǎng cǐ máng chī chī。
wén lì wú gōng zùi,
wǔ zú shì rén xī。
jiāng nán xìn kě āi,
hé běi shǒu zhě shúi。
shì yù kuò chì xiàn,
yǔ zhī zuò huáng chí。
tài jí fǒu suǒ fú,
bō qióng fù jì zhī。
tài fǒu nǎi tiān dào,
bō fù zài rén wèi。
tiān dào yǐ bǎn bǎn,
rén shì réng xī xī。