井陉口

(宋代)安道

群山万壑齐塞井陉道,匹马踯躅千驼愁。大车束轮仍折轴,行人一里须三休。

亭午悤悤漏曦月,百步之外谁能搜。瘿妇揭衣避涧涨,瘦男捧土填坑沟。

山店主客皆惆怅,成功独叹淮阴侯。穴中只能阙两鼠,岂容旗鼓升高丘。

三百里间难进退,殽师一鼓俘秦囚。诸葛不犯子午险,孟德喜脱乌林幽。

左车凭水已中策,并此不用真无谋。刎颈之交尚背负,乃以诚信施敌雠。

嗟哉陈馀谬称儒家流,此辈之冠诚可溲。

《井陉口》拼音标注

jǐng xíng kǒu
qún shān wàn hè qí sāi jǐng xíng dào,
pǐ mǎ zhí zhú qiān tuó chóu。
dà chē shù lún réng zhé zhóu,
xíng rén yī lǐ xū sān xīu。
tíng wǔ cōng cōng lòu xī yuè,
bǎi bù zhī wài shúi néng sōu。
yǐng fù jiē yī bì jiàn zhǎng,
shòu nán pěng tǔ tián kēng gōu。
shān diàn zhǔ kè jiē chóu chàng,
chéng gōng dú tàn huái yīn hóu。
xué zhōng zhǐ néng què liǎng shǔ,
qǐ róng qí gǔ shēng gāo qīu。
sān bǎi lǐ jiān nán jìn tùi,
yáo shī yī gǔ fú qín qíu。
zhū gé bù fàn zǐ wǔ xiǎn,
mèng dé xǐ tuō wū lín yōu。
zuǒ chē píng shǔi yǐ zhōng cè,
bìng cǐ bù yòng zhēn wú móu。
wěn jǐng zhī jiāo shàng bèi fù,
nǎi yǐ chéng xìn shī dí chóu。
jiē zāi chén yú mìu chēng rú jiā líu,
cǐ bèi zhī guān chéng kě sōu。