缘识 其三十一

(宋代)安道

大丈夫兮兼文武,君子能仁潜喜怒。强明非是尽周旋,满眼真如不自取。

三春花卉正芬芳,发作痴迷我也狂。道德修来长不断,云从龙变解舒张。

海浪无涯百川水,厚重高深难比拟。今古犹来世界宽,忻闻为善恶为耻。

舟车有利便通津,斟量难事日其新。勿笑我心孜孜化,贵为人主不尊身。

共爱巅峰高岌岌,烦恼之中常急急。先王典教是吾师,可以相宗后法则。

逍遥物外乐熙熙,松椿长养万年基。鹏翥引他鹪虻怒,凤皇争与燕雀期。

心猿意马须自缚,斯言之理还不若。僻学邪闻似虚空,日月贞明闲销铄。

阿谀顺旨察来情,瞽者匆匆不可行。亲亲友爱慈敦睦,凡言俗态谩缠萦。

《缘识 其三十一》拼音标注

yuán shì qí sān shí yī
dà zhàng fū xī jiān wén wǔ,
jūn zǐ néng rén qián xǐ nù。
qiáng míng fēi shì jǐn zhōu xuán,
mǎn yǎn zhēn rú bù zì qǔ。
sān chūn huā hùi zhèng fēn fāng,
fā zuò chī mí wǒ yě kuáng。
dào dé xīu lái cháng bù duàn,
yún cóng lóng biàn jiě shū zhāng。
hǎi làng wú yá bǎi chuān shǔi,
hòu zhòng gāo shēn nán bǐ nǐ。
jīn gǔ yóu lái shì jiè kuān,
xīn wén wèi shàn è wèi chǐ。
zhōu chē yǒu lì biàn tōng jīn,
zhēn liàng nán shì rì qí xīn。
wù xiào wǒ xīn zī zī huà,
gùi wèi rén zhǔ bù zūn shēn。
gòng ài diān fēng gāo jí jí,
fán nǎo zhī zhōng cháng jí jí。
xiān wáng diǎn jiào shì wú shī,
kě yǐ xiāng zōng hòu fǎ zé。
xiāo yáo wù wài lè xī xī,
sōng chūn cháng yǎng wàn nián jī。
péng zhù yǐn tā jiāo méng nù,
fèng huáng zhēng yǔ yàn què qī。
xīn yuán yì mǎ xū zì fú,
sī yán zhī lǐ huán bù ruò。
pì xué xié wén sì xū kōng,
rì yuè zhēn míng xián xiāo shuò。
ā yú shùn zhǐ chá lái qíng,
gǔ zhě cōng cōng bù kě xíng。
qīn qīn yǒu ài cí dūn mù,
fán yán sú tài mán chán yíng。