缘识 其三十四
(宋代)安道
清洁恭虔禋上帝,郊仪大设康哉世。人心肯悦化来同,礼乐咸修依古制。
景福照明何举措,千官俨雅登云路。一阳初启煦仁风,我运唯扬均遍布。
道德功惭情不已,常如取朽九重里。未曾一日贵为尊,抚念苍生皆赤子。
羽卫旌幡花作队,雍熙民泰俱阛阓。承平岂足尽言之,万里山河观掌内。
《缘识 其三十四》拼音标注
yuán shì qí sān shí sì
qīng jié gōng qián yīn shàng dì,
jiāo yí dà shè kāng zāi shì。
rén xīn kěn yuè huà lái tóng,
lǐ lè xián xīu yī gǔ zhì。
jǐng fú zhào míng hé jǔ cuò,
qiān guān yǎn yǎ dēng yún lù。
yī yáng chū qǐ xǔ rén fēng,
wǒ yùn wéi yáng jūn biàn bù。
dào dé gōng cán qíng bù yǐ,
cháng rú qǔ xǐu jǐu zhòng lǐ。
wèi céng yī rì gùi wèi zūn,
fǔ niàn cāng shēng jiē chì zǐ。
yǔ wèi jīng fān huā zuò dùi,
yōng xī mín tài jù huán hùi。
chéng píng qǐ zú jǐn yán zhī,
wàn lǐ shān hé guān zhǎng nèi。