冬节忤
(宋代)郑清之
少日爱花螽趯趯,老去冻蚕已休织。水村山郭一枝晓,忽到窗前三叹息。
年年雪里自作春,摇手东皇不相识。衣冠古岸绮季至,介胄嶙峋亚夫色。
从来魏徵真妩媚,要是广平终铁石。月香水影儿女语,千古诗肠描不得。
笑冯与可幻竹君,相对无言面深墨。
《冬节忤》拼音标注
dōng jié wǔ
shǎo rì ài huā zhōng tì tì,
lǎo qù dòng cán yǐ xīu zhī。
shǔi cūn shān guō yī zhī xiǎo,
hū dào chuāng qián sān tàn xī。
nián nián xuě lǐ zì zuò chūn,
yáo shǒu dōng huáng bù xiāng shì。
yī guān gǔ àn qǐ jì zhì,
jiè zhòu lín xún yà fū sè。
cóng lái wèi zhēng zhēn wǔ mèi,
yào shì guǎng píng zhōng tiě shí。
yuè xiāng shǔi yǐng ér nv̌ yǔ,
qiān gǔ shī cháng miáo bù dé。
xiào féng yǔ kě huàn zhú jūn,
xiāng dùi wú yán miàn shēn mò。