冬节忤 其二
(宋代)郑清之
雪毛舞风学喓趯,冻落天孙碎云织。玉肌不粟彭祖方,戏挟奇芬笑安息。
生憎万花肯同调,嗤点寿阳聊半识。结根不向青桂宫,绝交月姊无难色。
谁能柔此老强项,朝暮隆隆转娲石。春风为媒懒结子,来访苔痕娱梦得。
人间要觅尔许清,语渠肉食乃无墨。
《冬节忤 其二》拼音标注
dōng jié wǔ qí èr
xuě máo wǔ fēng xué yāo tì,
dòng luò tiān sūn sùi yún zhī。
yù jī bù sù péng zǔ fāng,
xì xié qí fēn xiào ān xī。
shēng zēng wàn huā kěn tóng diào,
chī diǎn shòu yáng liáo bàn shì。
jié gēn bù xiàng qīng gùi gōng,
jué jiāo yuè zǐ wú nán sè。
shúi néng róu cǐ lǎo qiáng xiàng,
zhāo mù lóng lóng zhuǎn wā shí。
chūn fēng wèi méi lǎn jié zǐ,
lái fǎng tái hén yú mèng dé。
rén jiān yào mì ěr xǔ qīng,
yǔ qú ròu shí nǎi wú mò。