将家子
(宋代)胡宿
北地良家子,山西旧将儿。新从羽林射,得赴雁门期。
横死人无比,微行世不知。长安偏重侠,赵国素多奇。
照地连钱锦,迷春凿落卮。喝卢燕市客,顾笑楚台姬。
烟树黄山路,霜云白草时。雕弓孤月满,骋马一尘随。
应手双雕落,回头赤日移。却归东第去,高宴九灯枝。
《将家子》拼音标注
jiāng jiā zǐ
běi dì liáng jiā zǐ,
shān xī jìu jiāng ér。
xīn cóng yǔ lín shè,
dé fù yàn mén qī。
héng sǐ rén wú bǐ,
wēi xíng shì bù zhī。
cháng ān piān zhòng xiá,
zhào guó sù duō qí。
zhào dì lián qián jǐn,
mí chūn záo luò zhī。
hē lú yàn shì kè,
gù xiào chǔ tái jī。
yān shù huáng shān lù,
shuāng yún bái cǎo shí。
diāo gōng gū yuè mǎn,
chěng mǎ yī chén súi。
yìng shǒu shuāng diāo luò,
húi tóu chì rì yí。
què gūi dōng dì qù,
gāo yàn jǐu dēng zhī。