闫蓬头歌
(明代)胡应麟
闫先生,羽客流,发蓬蓬不裹头。身骑两白鹿,手掣䨥青虬。
前生七圣相追游,飞翔八极横九州。朝升大罗顶,暮宿昆崙丘。
木公授宝箓,王母发清讴。飞琼弄玉众仙女,行厨上食罗珍馐。
桃花万树核如瓮,东方小儿不敢求。何来醉闯拘翼座,脱巾露顶眠琼楼。
雷公轰轰上帝怒,谪向下土称蓬头。长身大腹状殊绝,赤颧红颊惊庸流。
方瞳射空碧电烱,紫髯拂地苍虹流。终朝一食气逾王,终夜不寝神长游。
严冬雪片大于席,寒冰十丈风飕飗。先生此时赤双足,单衣不御青貂裘。
道旁观者色沮丧,真仙出世谁能俦。和光颇类柱下史,玩俗或比蒙庄周。
仰天大笑暮云碧,茫茫下土皆蜉蝣。朅来偶过勾曲洞,乘鸾跨鹤三峰头。
乖龙左耳割不得,飘然一苇来南州。众中遇我心莫逆,片言立使千金投。
微辞奥旨发中夜,变化恍惚难先筹。时时诧我骨毛异,青城仙伯行相求。
三生石上事非远,努力缮性穷熏修。愧我中年薄闻道,尘埃碌碌随轩輶。
神明凋谢鬓发改,岂将七尺图封侯。感君便欲逐君去,乾坤万事同浮沤。
三公七贵竟何物,五阴四大俱悬疣。何如长啸出寥廓,霍然尽豁平生愁。
闫先生,且莫行,为我留,谪期未满堪夷犹。吾家别业武夷上,铁船丹灶悬高丘。
幔亭之君日来下,三山九曲随冥搜。他年挟尔棹歌去,坐看大海天咫尺,巨鳌赑屃浮中流。
珠宫贝殿耀金碧,清都绛阙喧琳球。鹍鹏一卧九万里,鸿鹄一举三千秋。
玉皇香案倘相忆,羽翰白日飞神州。
《闫蓬头歌》拼音标注
yàn péng tóu gē
yàn xiān shēng,
yǔ kè líu,
fā péng péng bù guǒ tóu。
shēn qí liǎng bái lù,
shǒu chè hù qīng qíu。
qián shēng qī shèng xiāng zhūi yóu,
fēi xiáng bā jí héng jǐu zhōu。
zhāo shēng dà luō dǐng,
mù sù kūn lún qīu。
mù gōng shòu bǎo lù,
wáng mǔ fā qīng ōu。
fēi qióng nòng yù zhòng xiān nv̌,
xíng chú shàng shí luō zhēn xīu。
táo huā wàn shù hé rú wèng,
dōng fāng xiǎo ér bù gǎn qíu。
hé lái zùi chuǎng jū yì zuò,
tuō jīn lù dǐng mián qióng lóu。
léi gōng hōng hōng shàng dì nù,
zhé xiàng xià tǔ chēng péng tóu。
cháng shēn dà fù zhuàng shū jué,
chì quán hóng jiá liáng yōng líu。
fāng tóng shè kōng bì diàn jiǒng,
zǐ rán fú dì cāng hóng líu。
zhōng zhāo yī shí qì yú wáng,
zhōng yè bù qǐn shén cháng yóu。
yán dōng xuě piàn dà yú xí,
hán bīng shí zhàng fēng sōu líu。
xiān shēng cǐ shí chì shuāng zú,
dān yī bù yù qīng diāo qíu。
dào páng guān zhě sè jū sāng,
zhēn xiān chū shì shúi néng chóu。
hé guāng pǒ lèi zhù xià shǐ,
wán sú huò bǐ méng zhuāng zhōu。
yǎng tiān dà xiào mù yún bì,
máng máng xià tǔ jiē fú yóu。
qiè lái ǒu guò gōu qū dòng,
chéng luán kuà hè sān fēng tóu。
guāi lóng zuǒ ěr gē bù dé,
piāo rán yī wěi lái nán zhōu。
zhòng zhōng yù wǒ xīn mò nì,
piàn yán lì shǐ qiān jīn tóu。
wēi cí ào zhǐ fā zhōng yè,
biàn huà huǎng hū nán xiān chóu。
shí shí chà wǒ gǔ máo yì,
qīng chéng xiān bó xíng xiāng qíu。
sān shēng shí shàng shì fēi yuǎn,
nǔ lì shàn xìng qióng xūn xīu。
kùi wǒ zhōng nián bó wén dào,
chén āi lù lù súi xuān yóu。
shén míng diāo xiè bìn fā gǎi,
qǐ jiāng qī chǐ tú fēng hóu。
gǎn jūn biàn yù zhú jūn qù,
gān kūn wàn shì tóng fú òu。
sān gōng qī gùi jìng hé wù,
wǔ yīn sì dà jù xuán yóu。
hé rú cháng xiào chū liáo kuò,
huò rán jǐn huō píng shēng chóu。
yàn xiān shēng,
qiě mò xíng,
wèi wǒ líu,
zhé qī wèi mǎn kān yí yóu。
wú jiā bié yè wǔ yí shàng,
tiě chuán dān zào xuán gāo qīu。
màn tíng zhī jūn rì lái xià,
sān shān jǐu qū súi míng sōu。
tā nián xié ěr zhuō gē qù,
zuò kàn dà hǎi tiān zhǐ chǐ,
jù áo bì xì fú zhōng líu。
zhū gōng bèi diàn yào jīn bì,
qīng dū jiàng què xuān lín qíu。
kūn péng yī wò jǐu wàn lǐ,
hóng hú yī jǔ sān qiān qīu。
yù huáng xiāng àn tǎng xiāng yì,
yǔ hàn bái rì fēi shén zhōu。
- 上一篇:兰江竹枝词十二首 其十
- 下一篇:孤愤篇挽王山人叔承八百字