锦厓
(明代)霍与瑕
君不见,青阳候,东皇推转繁华毂。山头万紫间千红,天机织得春如绣。
既似当年汉陆郎,单车入粤诏蛮王。功成许布千山锦,遍植琼枝万古香。
又如蜀使机宜审,尽掘山茶种桑葚。桃花浪暖百溪红,至今人羡三江锦。
三月二月春风深,三三两两订幽寻。九龙洞里飘丹玉,七星岩畔散红琛。
红琛丹玉纷相对,苍厓古壁生娇态。轻盈彩女额为缠,珍重才郎身作佩。
微拖旭日最堪誇,薄染晴岚尤可爱。是谁占此武陵春,桃花源里一高人。
无论汉晋襟怀古,几家鸡犬自天真。春风绮树争璀璨,问柳寻花时拉伴。
南山白石起清讴,后洞西桥恣游泮。近来诗句颇新妍,为君高唱锦厓篇。
笔落不知成五色,长空万里生云烟。
《锦厓》拼音标注
jǐn yá
jūn bù jiàn,
qīng yáng hòu,
dōng huáng tūi zhuǎn fán huá gǔ。
shān tóu wàn zǐ jiān qiān hóng,
tiān jī zhī dé chūn rú xìu。
jì sì dāng nián hàn lù láng,
dān chē rù yuè zhào mán wáng。
gōng chéng xǔ bù qiān shān jǐn,
biàn zhí qióng zhī wàn gǔ xiāng。
yòu rú shǔ shǐ jī yí shěn,
jǐn jué shān chá zhǒng sāng shèn。
táo huā làng nuǎn bǎi xī hóng,
zhì jīn rén xiàn sān jiāng jǐn。
sān yuè èr yuè chūn fēng shēn,
sān sān liǎng liǎng dìng yōu xún。
jǐu lóng dòng lǐ piāo dān yù,
qī xīng yán pàn sàn hóng chēn。
hóng chēn dān yù fēn xiāng dùi,
cāng yá gǔ bì shēng jiāo tài。
qīng yíng cǎi nv̌ é wèi chán,
zhēn zhòng cái láng shēn zuò pèi。
wēi tuō xù rì zùi kān kuā,
bó rǎn qíng lán yóu kě ài。
shì shúi zhān cǐ wǔ líng chūn,
táo huā yuán lǐ yī gāo rén。
wú lùn hàn jìn jīn huái gǔ,
jī jiā jī quǎn zì tiān zhēn。
chūn fēng qǐ shù zhēng cǔi càn,
wèn lǐu xún huā shí lā bàn。
nán shān bái shí qǐ qīng ōu,
hòu dòng xī qiáo zì yóu pàn。
jìn lái shī jù pǒ xīn yán,
wèi jūn gāo chàng jǐn yá piān。
bǐ luò bù zhī chéng wǔ sè,
cháng kōng wàn lǐ shēng yún yān。