为简公约赋素琴堂

(宋代)郏侨

素琴之堂虚且清,素琴之韵沦杳冥。
神闲意定默自鸣,宫商不动谁与听。
堂中道人骨不俗,貌庞形端颜莹玉。
我尝见之醒心目,宁必丝桐弦断续。
呜乎靖节已死不复闻,成亏相半疑昭文。
阮手钟耳相吐吞,素琴之道讵可论。
道人道人听我语,纷纷世俗谁师古,
金徽玉轸方步武,虚堂榜名无自苦。

《为简公约赋素琴堂》拼音标注

wèi jiǎn gōng yuē fù sù qín táng
sù qín zhī táng xū qiě qīng,
sù qín zhī yùn lún yǎo míng。
shén xián yì dìng mò zì míng,
gōng shāng bù dòng shúi yǔ tīng。
táng zhōng dào rén gǔ bù sú,
mào páng xíng duān yán yíng yù。
wǒ cháng jiàn zhī xǐng xīn mù,
níng bì sī tóng xián duàn xù。
wū hū jìng jié yǐ sǐ bù fù wén,
chéng yú xiāng bàn yí zhāo wén。
ruǎn shǒu zhōng ěr xiāng tǔ tūn,
sù qín zhī dào jù kě lùn。
dào rén dào rén tīng wǒ yǔ,
fēn fēn shì sú shúi shī gǔ,
jīn hūi yù zhěn fāng bù wǔ,
xū táng bǎng míng wú zì kǔ 。