高阳台四首 其四

(清代)蒋敦复

碎玉成烟,零珠搁泪,青衫莫再多情。目送飞花,那堪鬓已星星。

佳人命薄都肠断,有谁怜、薄福书生。最凄清、小阁银灯,小院银筝。

中年我亦伤怀抱,尽哀丝豪竹,短驿长亭。一样工愁,天生名士倾城。

潇潇暮雨疏疏柳,荡秋魂、又惹秋声。任飘零、孤负香衾,怕负香盟。

《高阳台四首 其四》拼音标注

gāo yáng tái sì shǒu qí sì
sùi yù chéng yān,
líng zhū gē lèi,
qīng shān mò zài duō qíng。
mù sòng fēi huā,
nà kān bìn yǐ xīng xīng。
jiā rén mìng bó dū cháng duàn,
yǒu shúi lián 、 bó fú shū shēng。
zùi qī qīng 、 xiǎo gé yín dēng,
xiǎo yuàn yín zhēng。
zhōng nián wǒ yì shāng huái bào,
jǐn āi sī háo zhú,
duǎn yì cháng tíng。
yī yáng gōng chóu,
tiān shēng míng shì qīng chéng。
xiāo xiāo mù yǔ shū shū lǐu,
dàng qīu hún 、 yòu rě qīu shēng。
rèn piāo líng 、 gū fù xiāng qīn,
pà fù xiāng méng。