谢王郡公惠风折古柏用杜韵

(明代)邵宝

郡公书致郡堂柏,珍重真胜二千石。若非风雨起秋潮,此地何人敢绳尺。

岁寒尚有不拔者,此两三株何足惜。相知相馈惟此物,公也清廉心愈白。

鄙人谢病江水东,方为吾亲营寿宫。贞节碑成阁老笔,鬼神诃护青山空。

客来劝我作亭子,少蔽上雨兼傍风。工师求木苦无力,得此立可观成功。

小者为槛大者栋,材之良矣情尤重。召伯风能为我留,杜陵诗不愁谁送。

亭前故有两危柯,松可鹤巢梧可凤。公材自合柱明堂,历尽冰霜终大用。

《谢王郡公惠风折古柏用杜韵》拼音标注

xiè wáng jùn gōng hùi fēng zhé gǔ bǎi yòng dù yùn
jùn gōng shū zhì jùn táng bǎi,
zhēn zhòng zhēn shèng èr qiān shí。
ruò fēi fēng yǔ qǐ qīu cháo,
cǐ dì hé rén gǎn shéng chǐ。
sùi hán shàng yǒu bù bá zhě,
cǐ liǎng sān zhū hé zú xī。
xiāng zhī xiāng kùi wéi cǐ wù,
gōng yě qīng lián xīn yù bái。
bǐ rén xiè bìng jiāng shǔi dōng,
fāng wèi wú qīn yíng shòu gōng。
zhēn jié bēi chéng gé lǎo bǐ,
gǔi shén hē hù qīng shān kōng。
kè lái quàn wǒ zuò tíng zǐ,
shǎo bì shàng yǔ jiān bàng fēng。
gōng shī qíu mù kǔ wú lì,
dé cǐ lì kě guān chéng gōng。
xiǎo zhě wèi jiàn dà zhě dòng,
cái zhī liáng yǐ qíng yóu zhòng。
zhào bó fēng néng wèi wǒ líu,
dù líng shī bù chóu shúi sòng。
tíng qián gù yǒu liǎng wēi kē,
sōng kě hè cháo wú kě fèng。
gōng cái zì hé zhù míng táng,
lì jǐn bīng shuāng zhōng dà yòng。