天趣园十景歌

(明代)邵宝

石壁巉岩天斲成,一屏万古长青青。萧园卜邻得正直,谁谓与立天无情。

磐石坦然在平地,四望烟霞以为际。数人共坐尚有馀,下布莓苔作文罽。

原泉混混何处来,白虹委地声鸣雷。水哉有本故如是,清泠未受人间埃。

曲水流随石渠曲,曲曲春风动新渌,觞泛兰亭客如玉。

方池水亦潴为方,汪洋数顷涵天光。昔人曾赋半亩塘,今也有客歌沧浪。

水碓有机非作巧,终古周旋曾未了。寻常成物不言劳,更复何心较多少。

钓矶垂钓者何人,千秋再睹磻溪春。水清见石鱼可数,旁有閒地堪经纶。

丹穴于今亦何有,有窟如屋大于斗。垆鼎已亡存杵臼,应是山灵为诃守。

漱清轩外水涟漪,仰高亭前山崛奇。丹青尽物不尽意,意在地官南望时。

《天趣园十景歌》拼音标注

tiān qù yuán shí jǐng gē
shí bì chán yán tiān zhuó chéng,
yī píng wàn gǔ cháng qīng qīng。
xiāo yuán bǔ lín dé zhèng zhí,
shúi wèi yǔ lì tiān wú qíng。
pán shí tǎn rán zài píng dì,
sì wàng yān xiá yǐ wèi jì。
shù rén gòng zuò shàng yǒu yú,
xià bù méi tái zuò wén jì。
yuán quán hùn hùn hé chù lái,
bái hóng wěi dì shēng míng léi。
shǔi zāi yǒu běn gù rú shì,
qīng líng wèi shòu rén jiān āi。
qū shǔi líu súi shí qú qū,
qū qū chūn fēng dòng xīn lù,
shāng fàn lán tíng kè rú yù。
fāng chí shǔi yì zhū wèi fāng,
wāng yáng shù qǐng hán tiān guāng。
xī rén céng fù bàn mǔ táng,
jīn yě yǒu kè gē cāng làng。
shǔi dùi yǒu jī fēi zuò qiǎo,
zhōng gǔ zhōu xuán céng wèi le。
xún cháng chéng wù bù yán láo,
gèng fù hé xīn jiào duō shǎo。
diào jī chúi diào zhě hé rén,
qiān qīu zài dǔ pán xī chūn。
shǔi qīng jiàn shí yú kě shù,
páng yǒu xián dì kān jīng lún。
dān xué yú jīn yì hé yǒu,
yǒu kū rú wū dà yú dǒu。
lú dǐng yǐ wáng cún chǔ jìu,
yìng shì shān líng wèi hē shǒu。
shù qīng xuān wài shǔi lián yī,
yǎng gāo tíng qián shān jué qí。
dān qīng jǐn wù bù jǐn yì,
yì zài dì guān nán wàng shí。