宋迪作八境绝妙人谓之无声句演上人戏余曰道人能作有声画乎因为之各赋一首 江天暮雪

(宋代)释德洪

泼墨云浓归鸟灭,魂清忽作江天雪。一川秀发浩零乱,万树无声寒妥帖。

孤舟卧听打窗扉,起看宵晴月正晖。忽惊尽卷青山去,更觉重携春色归。

《宋迪作八境绝妙人谓之无声句演上人戏余曰道人能作有声画乎因为之各赋一首 江天暮雪》拼音标注

sòng dí zuò bā jìng jué miào rén wèi zhī wú shēng jù yǎn shàng rén xì yú yuē dào rén néng zuò yǒu shēng huà hū yīn wèi zhī gè fù yī shǒu jiāng tiān mù xuě
pō mò yún nóng gūi niǎo miè,
hún qīng hū zuò jiāng tiān xuě。
yī chuān xìu fā hào líng luàn,
wàn shù wú shēng hán tuǒ tiē。
gū zhōu wò tīng dǎ chuāng fēi,
qǐ kàn xiāo qíng yuè zhèng hūi。
hū liáng jǐn juàn qīng shān qù,
gèng jué zhòng xié chūn sè gūi。