度梅关

(明代)陈繗

步出群峰第一巅,远瞻碧宇自茫然。天寒惟有梅含雪,地迥曾无柳带烟。

愈上愈高知峻绝,渐行渐至可攀缘。古今过往知多少,一二登临敢厌频。

《度梅关》拼音标注

dù méi guān
bù chū qún fēng dì yī diān,
yuǎn zhān bì yǔ zì máng rán。
tiān hán wéi yǒu méi hán xuě,
dì jiǒng céng wú lǐu dài yān。
yù shàng yù gāo zhī jùn jué,
jiàn xíng jiàn zhì kě pān yuán。
gǔ jīn guò wǎng zhī duō shǎo,
yī èr dēng lín gǎn yàn pín。