登妙峰
(清代)冯志沂
长松偃蹇山厜㕒,倚空矗立如悬梯。回旋三百六十级,绝顶上与浮云齐。
我来山下日卓午,林风飒飒篮舆欹。忽如舟行上急濑,长篙巨石相撑支。
蜿蜒一线入空碧,后迷来径前无蹊。舆夫邪许亦良苦,据石憩暂还嗟咨。
平生觌面等胡越,此际相倚同安危。敛昏阶尽得峰顶,入寺再拜潜致词。
自知赋命甚穷薄,此行无恙邀神施。世途杳杳未遍历,苟免颠越无他祈。
登舆却走下绝壑,微茫夜色迷东西。峰头镫火出天半,繁星掩映交参差。
归途惘惘若梦寐,济胜无具良自嗤。黄尘乌帽固为苦,布袜青鞋宁独宜。
此生位置任天意,倒身一卧忘饥疲。
《登妙峰》拼音标注
dēng miào fēng
cháng sōng yǎn jiǎn shān zūi wéi,
yǐ kōng chù lì rú xuán tī。
húi xuán sān bǎi lìu shí jí,
jué dǐng shàng yǔ fú yún qí。
wǒ lái shān xià rì zhuō wǔ,
lín fēng sà sà lán yú yī。
hū rú zhōu xíng shàng jí lài,
cháng gāo jù shí xiāng chēng zhī。
wān yán yī xiàn rù kōng bì,
hòu mí lái jìng qián wú xī。
yú fū xié xǔ yì liáng kǔ,
jù shí qì zàn huán jiē zī。
píng shēng dí miàn děng hú yuè,
cǐ jì xiāng yǐ tóng ān wēi。
liàn hūn jiē jǐn dé fēng dǐng,
rù sì zài bài qián zhì cí。
zì zhī fù mìng shén qióng bó,
cǐ xíng wú yàng yāo shén shī。
shì tú yǎo yǎo wèi biàn lì,
gǒu miǎn diān yuè wú tā qí。
dēng yú què zǒu xià jué hè,
wēi máng yè sè mí dōng xī。
fēng tóu dēng huǒ chū tiān bàn,
fán xīng yǎn yìng jiāo cān chà。
gūi tú wǎng wǎng ruò mèng mèi,
jì shèng wú jù liáng zì chī。
huáng chén wū mào gù wèi kǔ,
bù wà qīng xié níng dú yí。
cǐ shēng wèi zhì rèn tiān yì,
dǎo shēn yī wò wàng jī pí。