祈雪

(宋代)翁逢龙

谷中草木几经春,敕额犹存古隶文。
千里耕桑安土俗,一炉香火奉山君。
多留姓字溪边石,惯见旌旗陇上云。
太守若贤神自感,夜来入梦雪缤纷。

《祈雪》拼音标注

qí xuě
gǔ zhōng cǎo mù jī jīng chūn,
chì é yóu cún gǔ lì wén。
qiān lǐ gēng sāng ān tǔ sú,
yī lú xiāng huǒ fèng shān jūn。
duō líu xìng zì xī biān shí,
guàn jiàn jīng qí lǒng shàng yún。
tài shǒu ruò xián shén zì gǎn,
yè lái rù mèng xuě bīn fēn 。