望江郎石

(元代)王逢

仲春天气佳,万象欣改色。我行六峰外,遥见江郎石。

二仪辟混沌,牵牛委晶魄。鼎列台辅姿,玉蕴圭璋德。

三神浮瀛海,喷薄东一极。钜鳌因戴之,仙宫晃金碧。

斯连列坤轴,乃弃姑篾域。直上青莲花,或陨樵舍侧。

安知非异境,自与三神敌。于时揽深秀,云雾忽巾幂。

微风稍飘飖,空翠疑乱滴。杂英敷阳艳,嘉木生午寂。

交交黄鸟音,好在千丈壁。二年思晤对,百里今咫尺。

烟波动落照,道路阴已夕。尚恋女娲功,踌躇望西北。

《望江郎石》拼音标注

wàng jiāng láng shí
zhòng chūn tiān qì jiā,
wàn xiàng xīn gǎi sè。
wǒ xíng lìu fēng wài,
yáo jiàn jiāng láng shí。
èr yí pì hùn dùn,
qiān níu wěi jīng pò。
dǐng liè tái fǔ zī,
yù yùn gūi zhāng dé。
sān shén fú yíng hǎi,
pēn bó dōng yī jí。
jù áo yīn dài zhī,
xiān gōng huǎng jīn bì。
sī lián liè kūn zhóu,
nǎi qì gū miè yù。
zhí shàng qīng lián huā,
huò yǔn qiáo shè cè。
ān zhī fēi yì jìng,
zì yǔ sān shén dí。
yú shí lǎn shēn xìu,
yún wù hū jīn mì。
wēi fēng shāo piāo yáo,
kōng cùi yí luàn dī。
zá yīng fū yáng yàn,
jiā mù shēng wǔ jì。
jiāo jiāo huáng niǎo yīn,
hǎo zài qiān zhàng bì。
èr nián sī wù dùi,
bǎi lǐ jīn zhǐ chǐ。
yān bō dòng luò zhào,
dào lù yīn yǐ xī。
shàng liàn nv̌ wā gōng,
chóu chú wàng xī běi。