祷晴获应喜而赋诗

(宋代)冯伯规

才通香火上高穹,雨脚随收不见踪。
岂但五民保狼戾,也缘造物相龙钟。
连山杮栗难胜摘,入市禾麻乍出舂。
一饱可期秋酿熟,青山绿水即过从。

《祷晴获应喜而赋诗》拼音标注

dǎo qíng huò yìng xǐ ér fù shī
cái tōng xiāng huǒ shàng gāo qióng,
yǔ jiǎo súi shōu bù jiàn zōng。
qǐ dàn wǔ mín bǎo láng lì,
yě yuán zào wù xiāng lóng zhōng。
lián shān fèi lì nán shèng zhāi,
rù shì hé má zhà chū chōng。
yī bǎo kě qī qīu niàng shú,
qīng shān lv̀ shǔi jí guò cóng 。