灵泉
(清代)冯敏昌
山势小却车转辕,山日下烧倾火盆。山行得水一下马,十步之内即水源。
一泓清泠长觱沸,漫说窥临沁肌骨。回流汤沸云气蒸,却值寒威万里凝。
严冬濡足殊可念,语以夏凉或不辨。我来擢手扬清波,波间石色多丹砂。
丹砂故井复何有,愿结芳宇阳之阿。
《灵泉》拼音标注
líng quán
shān shì xiǎo què chē zhuǎn yuán,
shān rì xià shāo qīng huǒ pén。
shān xíng dé shǔi yī xià mǎ,
shí bù zhī nèi jí shǔi yuán。
yī hóng qīng líng cháng bì fèi,
màn shuō kūi lín qìn jī gǔ。
húi líu tāng fèi yún qì zhēng,
què zhí hán wēi wàn lǐ níng。
yán dōng rú zú shū kě niàn,
yǔ yǐ xià liáng huò bù biàn。
wǒ lái zhuó shǒu yáng qīng bō,
bō jiān shí sè duō dān shā。
dān shā gù jǐng fù hé yǒu,
yuàn jié fāng yǔ yáng zhī ā。